Tác giảLệ Tiêu
NguồnTruyện Chữ
Lượt xem∞ 5,011
Tình trạngHoàn thành
Số chương136 chương
Cập nhật1 tuần trước
Chương mới nhấtChương 136

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Chúc Tuyết Dao vốn không có huyết thống hoàng gia, nhưng lại được hoàng đế và hoàng hậu coi như viên ngọc quý trong tay.

Bởi vì phụ mẫu nàng từng theo hoàng đế chinh chiến thiên hạ, để hộ giá mà cả hai đã tử trận, chỉ để lại nàng còn trong tã lót.

Nước nhà mới thành lập, nàng lập tức được phong là Phúc Tuệ quân. 

"Nữ tử được phong quân, nghi lễ ngang với công chúa." 

Nàng được đích thân hoàng hậu nuôi dưỡng khôn lớn, từng cưỡi trên vai hoàng đế hái hoa trên cành cây. Với các hoàng tử và công chúa, người lớn hơn nàng đều gọi là ca ca hoặc tỷ tỷ, người nhỏ hơn thì nàng gọi là là đệ đệ hoặc muội muội.

Sau này, nàng đến tuổi bàn hôn sự, người được chọn cần bàn cãi chính là Yến Quyết. Yến Quyết vừa là đích tử lại là trưởng tử, từ trước đến nay nổi tiếng hiền lành, là ứng cử viên cho vị trí trữ quân.

Hôn sự này ở trong mắt tất cả mọi người vô cùng tốt đẹp. 

Trong mắt hoàng hậu, nghĩa nữ yêu quý gả cho con trai ruột, đây gọi là thân càng thêm thân. 

Trong mắt hoàng đế, nữ nhi của ân nhân gả cho thái tử đương triều, đây gọi là chuyện tốt giữa quân và thần. 

Trong mắt bản thân Chúc Tuyết Dao, đại ca ca là người đối xử tốt với nàng nhất trong số các huynh đệ tỷ muội, nàng tình nguyện trở thành thê tử của hắn, dốc lòng phò tá hắn!

Chỉ tiếc là tất cả mọi người đều bỏ qua một chuyện nhỏ. Đó là ở nơi không ai biết, Yến Quyết đã có một "chân ái" tâm đầu ý hợp, chỉ vì chân ái này xuất thân dân gian, lại có tính cách ương bướng, quyết không thể làm thái tử phi, nên hắn đành phải cưới Chúc Tuyết Dao.

Sau khi thành thân, Chúc Tuyết Dao mới biết chuyện này, đành phải nhẫn nhịn. Nàng tự cho rằng mình đã chịu uất ức rất lớn, nhưng nàng không biết trong mắt Yến Quyết, hắn mới là người tủi thân.

Sau này hoàng hậu và hoàng đế lần lượt qua đời, Yến Quyết kế vị, hắn cuối cùng không còn nhịn cái loại "tủi thân" này nữa, liền vu tội phế truất Chúc Tuyết Dao, chỉ vì hắn không muốn để nàng vấy bẩn vị trí hoàng hậu dù chỉ một chút, hắn muốn tình yêu đích thực kia kia trở thành "nguyên hậu" của hắn.

Ngày Yến Quyết lên ngôi, Chúc Tuyết Dao không cam lòng bị hoạn quan siết cổ chết trong nhà kho ở Đông Cung.

Lần nữa mở mắt, Chúc Tuyết Dao đã trở về lúc bàn chuyện hôn nhân.

Nghĩ đến việc cả đời mình làm bia đỡ chân mà còn chết không tử tế, Chúc Tuyết Dao chuyển ánh mắt sang ngũ hoàng tử, Yến Huyền.

Yến Huyền được thái hậu nuôi nấng, người đời nói hắn tham hưởng lạc, không màng thế sự. 

Quan trọng hơn là, Chúc Tuyết Dao biết rõ hắn không có "chân ái" gì, kiếp trước cho đến khi nàng chết, hắn vẫn chưa thành hôn, chỉ nuôi rất nhiều mèo con làm bạn. 

Chúc Tuyết Dao thầm nghĩ: Hắn không có tình yêu, nàng gả cho hắn sẽ không gây trở ngại. Hai người tương kính như tân cùng nhau nuôi mèo, đó cũng là một cuộc sống thư thái nhẹ nhàng.

Thế là nàng trở thành ngũ hoàng tử phi, được như ước nguyện sống một cuộc đời mỗi ngày vuốt ve mèo.

Nhưng nàng lại bỏ qua một chuyện nhỏ. Đó là sở dĩ Yến Huyền nuôi mèo đầy sân là vì năm hắn sáu tuổi từng nuôi mèo hộ thư đồng một thời gian. Và khoảng thời gian ấy, mỗi ngày nàng đều tìm hắn để chơi.

DANH SÁCH CHƯƠNG

136 chương
Trang 1/2 · 100 chương/trang
Chương 1 local Chương 2 local Chương 3 local Chương 4 local Chương 5 local Chương 6 local Chương 7 local Chương 8 local Chương 9 local Chương 10 local Chương 11 local Chương 12 local Chương 13 local Chương 14 local Chương 15 local Chương 16 local Chương 17 local Chương 18 local Chương 19 local Chương 20 local Chương 21 local Chương 22 local Chương 23 local Chương 24 local Chương 25 local Chương 26 local Chương 27 local Chương 28 local Chương 29 local Chương 30 local Chương 31 local Chương 32 local Chương 33 local Chương 34 local Chương 35 local Chương 36 local Chương 37 local Chương 38 local Chương 39 local Chương 40 local Chương 41 local Chương 42 local Chương 43 local Chương 44 local Chương 45 local Chương 46 local Chương 47 local Chương 48 local Chương 49 local Chương 50 local Chương 51 local Chương 52 local Chương 53 local Chương 54 local Chương 55 local Chương 56 local Chương 57 local Chương 58 local Chương 59 local Chương 60 local Chương 61 local Chương 62 local Chương 63 local Chương 64 local Chương 65 local Chương 66 local Chương 67 local Chương 68 local Chương 69 local Chương 70 local Chương 71 local Chương 72 local Chương 73 local Chương 74 local Chương 75 local Chương 76 local Chương 77 local Chương 78 local Chương 79 local Chương 80 local Chương 81 local Chương 82 local Chương 83 local Chương 84 local Chương 85 local Chương 86 local Chương 87 local Chương 88 local Chương 89 local Chương 90 local Chương 91 local Chương 92 local Chương 93 local Chương 94 local Chương 95 local Chương 96 local Chương 97 local Chương 98 local Chương 99 local Chương 100 local